CCA IN MY HEART
Wednesday, September 3, 2014
Những ngày mưa, con người ta thường cảm thấy trống
trải, nhớ về những kỷ niệm cũ. Mấy
hôm nay cũng vậy trời mưa bão quá, tự nhiên thấy thèm cái nắng chói chang của
những ngày tháng 5 tháng 6. Thời gian trôi nhanh thật thế mà đã tháng 9 rồi. Cảm
giác nó trôi nhanh cũng bởi lẽ khoảng thời gian ấy có quá nhiều điều xảy ra,
quá nhiều kỉ niệm đáng nhớ.
Người ta vẫn thường nói tuổi trẻ không đơn giản
là một cơn mưa rào, ào qua mà ướt áo, tuổi trẻ chính là vô số những cơn mưa chợt
đến rồi chợt đi, tuy chóng vánh, mau trôi nhưng lại thấm lâu khiến ngưới ta nhớ
mãi. Và CCA như cơn mưa lướt qua tôi làm tôi nhớ mãi, nhớ về những khoảnh khắc
vui vẻ, những trải nghiệm khó quên 1 thời sinh viên mà có lẽ những khoảnh thời
gian còn lại tôi sẽ chẳng thể có được. Điều nuối tiếc duy nhất bây giờ là tại
sao lại không vào CCA sớm hơn, để được lớn sớm hơn, biết được nhiều điều có ý
nghĩa hơn. Nhớ lại ngày trước, năm 1
năm 2 chẳng thèm quan tâm các hoạt động tập thể gì cả, thậm chí mấy chương
trình ở trường cũng không để ý quan tâm. Tôi đã từng nghĩ quá đơn giản, nghĩ rằng
tham gia mấy câu lạc bộ là mất thời gian mà cũng chẳng được gì cả, suốt ngày lọn
ton chạy đi chạy lại làm mấy việc linh tinh, hic. Mình cứ nghĩ sinh viên thì chỉ
cần học là đủ…Haiz nói chung còn vô vàn những suy nghĩ nông cạn khác nữa. Sau một
thời gian thì suy nghĩ cũng đã khác hơn nhiều. Một buổi chiều vô tình đọc trên
facebook tin tuyển dụng F5 của CCA thấy PR hoành tráng, clb nghe tên cũng dài
hay nữa, mình biết được tên clb trong 1 talk show Con đường nghề nghiệp được tổ
chức ở B6 Bách Khoa :D, thấy thêm tin tưởng ở CCA nhiều lắm. Ấn trượng đầu tiên
là cơn lốc màu áo cam thấy nổi bật thật, cảm giác ấm áp và gần gũi ngay từ đầu,
thứ 2 là CCA tồn tại những con người quá năng động chuyên nghiệp lại vui vẻ gần
gũi. Con người như bị thưc tỉnh. Mà căn bản lúc ấy đang rảnh lại chán chán (cái
con người mà không hoạt động mấy thì hay chán là đúng rồi) thôi thì cứ làm CV
thử xem lâu lâu cũng chưa apply vào đâu cả. Mình nhớ là chỉ còn 1 hôm nữa là hết
hạn viết CV, sao thấy mình cái gì cũng cập nhật chậm thế không biết. Thế là gửi
CV khoảng 1 tuần sau thì có kết quả là pass vòng 1, thấy có chút tự hào không hề
nhỏ. Và rồi trải qua vòng 2 và vòng 3 test và phỏng vấn mình cũng lại pass, tự
hào và sung sướng hơn nữa là còn pass 2 ban đối nội và sự kiện. Nhận được kết
quả thấy hạnh phúc thật. Một chân trời mới như đang dần mở ra. Một tháng
training cũng cứ vèo vèo trôi qua, quen được nhiều bạn, nhiều em, nhiều anh chị.
Ai cũng rất giỏi và cả vui vẻ nữa. Sau lần đi Ngọc Vừng cảm giác yêu clb mình
hơn nhiều. Và giờ mình đang là thành viên của ban sự kiện – một cánh tay vững
chắc của clb. Ngày càng thấy yêu và tự hào về sự kiện- Sự kiện number one. CCA
mới chỉ 2 tuổi thôi nhưng những gì nó đã làm được thực sự không hề nhỏ và đó
cũng chính là lý do chính để mình chọn tham gia. Biết bao nhiêu sự kiện vừa hay
lại vừa lớn vừa ý nghĩa nữa, làm gì có clb nào chỉ mới thành lập 2 năm mà đã
bùng nổ như thế chứ. Quan trọng hơn CCA hút NEU thật. Vào clb thấy hội tụ đa số
là NEU cũng thấy hãnh diện hơn hẳn hihi. CCA- một môi trường tuyệt vời với những
con người thực sự giỏi giang, chuyên nghiệp, năng động và đáng ngưỡng mộ. Nếu
không vào CCA thì có lẽ mình sẽ cảm thấy hối tiếc cả đời mất. Nhìn thấy cả nhà
CCA ai cũng bùng cháy lên ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ, vào CCA cảm nhận
được sự lớn lên của bản thân qua từng ngày, ngày càng tự tin hơn, có được những
mối quan hệ tuyệt vời, những trải nghiệm vô giá mà trong sách vở sẽ chẳng bao
giờ có được.
Có lẽ 4 năm học Đại học thì CCA là 1 trong những bước ngoặt đáng
nhớ nhất với bản thân tôi. Muốn nhắc nhở với các bạn sinh viên khác rằng hãy tự mình tạo ra một cơn mưa rào nhiệt huyết
, thổi bùng lên ngọn lửa trong tim mình, đừng chỉ đứng yên một chỗ mà nghĩ mọi
cơ hội sẽ tự đến với mình, hãy đi tìm cơ hội cho mình để được trải nghiệm, được
sống hết mình với tuổi trẻ. Mỗi chúng ta đều có 4 năm đại học, hãy đứng dậy và
bắt đầu trải nghiệm thôi. Rồi chúng ta sẽ tìm ra tất cả những thiếu sót của mình
để hoàn thiện.
“Tuổi trẻ rất quý, quý vì chúng ta có thể học hỏi
được nhiều cái mới.” Tuổi trẻ là thời điểm chúng ta có ước mơ – có khát vọng – có
hoài bão, còn đủ nhiệt huyết, tận tình và lửa nóng. Tuổi trẻ là khi chúng ta có
thế hết mình, có thể điên rồ khờ dại cho những điều chúng ta muốn làm, những điều
mà ta không thể làm vào ở những tuổi khác. Vì Tuổi trẻ chẳng phải vướng bận quá
nhiều thứ, thi thoảng vẫn có một vài chị ngoài tầm 30 nói với tôi rằng “Chị
không còn được như em, giờ chị còn còn gia đình, còn chồng, còn con và đủ các
thứ phải lo.” Vô vàn trách nhiệm khiến cho những độ tuổi ấy khao khát
được quay trở về tuổi trẻ – cái độ tuổi mà có thể làm những điều thú vị. Họ
ngoái lại nhìn tuổi trẻ bằng con mắt thèm khát, nhưng tiếc rằng nó đã qua. Vì vậy đừng để hoang phí 4 năm ĐH, bạn nhé!
------------------------------------------------
Quỳnh Anh (F5-SK)
Bài liên quan
Home

Comments[ 0 ]
Post a Comment