CCA – Ước mơ tôi
Saturday, September 6, 2014
Nhìn lại quãng thời gian 1 năm, có lẽ mọi thứ bây giờ
với mình thật khó tin. “Khi tôi muốn trở
thành một ai đó... Sau quãng đường dài, tôi lại trở về chính tôi”.
CCA – cho tôi cơ hội để xóa tan sợ hãi, lo lắng khi
bản thân tự nhận thấy mình thua kém mọi người. CCA – cho tôi cơ hội để khẳng
định mình.
Mình
vẫn nhớ như in khi những bước chân chập chững bước vào CCA. Biết tới CCA từ năm
2012, nhưng không đi thi vì cũng chẳng hứng thú gì với club gì hết cả, tại cứ
thấy mấy clb trong trường hát hò suốt, mời anh mời chị như bán hàng đa cấp
ấy... và vì mình cũng sợ vì lại bị tạch như những lần trước, khi mà mình thể
hiện hết sự chân thành, nhiệt tình của mình mà cảm giác như bị xã hội quay lưng
ấy.
Năm 2013, tham gia cuộc thi Up To Internship, cũng gửi
CV, cũng đi test nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi vì gà toàn tập... Tính tự kỷ tăng
cao rồi trong thâm tâm mình muốn thay đổi, để bản thân mình trỗi dậy như cánh
đại bàng, tự do, tự tại, thể hiện những kiến thức, kĩ năng mình có và để không
bị đi sau... Cũng năm 2013, sau khi biết về CCA được Trang Phạm giới thiệu qua,
đăng ký vào tuyển dụng F4.
Bây giờ, nghĩ lại cũng không hiểu sao mà mình
lại run như thế, từ vòng gửi đơn, đến test rồi phỏng vấn, và training. Khi nhớ
lại, mọi thứ dường như thật rõ rệt quá mà mình cũng chẳng cần nhờ đến cuốn Nhật
ký và mình ghi lại sau mỗi buổi gặp mặt và training. Buổi gặp mặt đầu tiên CTV
F4, thấy các anh chị sao mà XUNG quá, học giỏi mà hoạt động ngoại khóa nhiều.
Nhìn chị Hằng, anh Cảnh... anh chị hơn mình 1 tuổi thôi sao mà khác mình nhiều
tới vậy? Mình như con ốc bé nhỏ, cứ hướng đôi mắt ra ngoài để ngưỡng mộ, rồi
cũng tới lúc phải quăng vỏ ốc đi thôi.
Con ốc nhỏ lần đầu tiên đứng
lên giữa khoảng 30 con người xa lạ trong phòng IVY ấm cúng, khi mà chị Hoa hỏi
ai dám đứng lên cho các bạn nhìn! Thực sự mình cũng run lắm ấy, nhưng mà vẫn
cứng ‘nếu em không đứng lên thì chẳng bao giờ em đứng lên được nữa’. Bài học
đầu tiên mà mình nhận được đó là cách yêu bản thân và trân trọng những gì mình
có mà Chị Cả cả CCA dạy. Bài học khác mà anh Cảnh dạy mình đó là ‘cái tâm trong
công việc và cuộc sống’. Buổi trưa trước khi về nghỉ để chuẩn bị kì thi cuối
kì, căng teen Rạp Xiếc, khi mà mình vừa được ‘thăng chức’ đột xuất, ‘thái độ,
kiến thức, kỹ năng’ 3 từ mà anh Cảnh nhắc rất kĩ, không nói đến việc ngày hè
nóng bức thì nhiệt huyết anh truyền cho mọi người cũng đã nóng lắm rồi.
Giờ đây, cũng đã hiểu về CLB
nhiều hơn, các thành viên CCA nhiều hơn và càng hiểu hơn tâm sức của mọi người
với CLB. Thời gian gặp mặt không phải là nhiều, đi chơi cũng không nhiều nhưng
trong công việc dù chưa tròn trịa nhưng xuyên suốt đó luôn là những trái tim
bền bỉ, cố gắng vì mục tiêu chung của CCA. Mình luôn trân trọng những cơ hội mà
CCA mang tới, khi được gặp gỡ và làm việc, hơn hết là sẻ chia với những thành
viên trong đại gia đình này.
Gần 1 năm đã trôi qua, mình
cũng đã tham gia nhiều vào sự kiện của CCA, cũng có nhiều lúc chưa tròn nhiệm
vụ, nhưng chắc đa phần là đã cố gắng hết sức rồi. Trong thời gian tham gia, có
lúc yêu có lúc ghét và bực với CLB lắm, con người mà có yêu thì mới có ghét,
nhưng tất cả đó là hạnh phúc, khi mà mình được sống, cống hiến, được nuôi dưỡng
và rèn luyện trong môi trường chuyên nghiệp, thân thiện. CCA – Nơi mình tìm
được hạnh phúc, tự tin hơn, yêu đời hơn, có ước mơ cho riêng mình và có ước mơ
chung CCA nữa.
Sinh nhật 2 tuổi CCA – mình
không mong muốn gì hơn là CCA ngày càng vững mạnh hơn, luôn luôn gắn kết cùng
sự phát triển của Tập đoàn Nguồn lực Việt; mong các thành viên CCA cùng cam kết
nỗ lực vì một CCA quốc gia.
------------------------------------------
Vũ Huyền (F4 - CM)
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Post a Comment