Con cá và cần câu
Tuesday, April 1, 2014
Câu
chuyện kể rằng A đi câu cá, trên đường về gặp một người ăn xin sắp chết đói. A
thương tình nên bắt một con cá trong giỏ cá của mình cho người ăn xin. Người ăn
xin đã nướng ăn và thoát khỏi cơn đói. A đã rất vui và kể cho B nghe việc thiện mà mình vừa làm. B lắc đầu
bảo rằng A làm như vậy chưa chắc tốt. “Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn
xin cần câu để anh ta tự mình đi câu kiếm sống. Không tin , ngày mai cậu đi qua
sẽ thấy người ăn xin đó vẫn bị cơn đói hành hạ”- B nói.
Ngày hôm sau A rủ B cùng đi câu. Khi trở về, quả như lời B nói,
hai anh em gặp lại người ăn xin đang nằm lả bên vệ đường. A lại cho người ăn
xin một con cá và B cho người ăn xin cái cần câu. A và B trở về trong tâm trạng
vui vẻ vì đã làm được một việc thiện. Trên đường về A và B gặp C. Cả A và B hào
hứng kể lại câu chuyện trên cho C nghe. C lắc đầu nói: “Các cậu làm vậy chưa
chắc đủ. Cho người ăn xin cần câu rồi nếu không chỉ cho anh ta phương pháp câu
thì chưa chắc anh ta đã câu được cá. Có thể ngày mai trở lại các cậu sẽ thấy
người ăn xin vẫn bị đói”.
Ngày hôm sau A rủ B và C cùng đi câu. Khi trở về, quả như
lời C nói, ba anh em gặp lại người ăn xin đang nằm còng queo, quắp chiếc cần
câu lả bên vệ đường. A lại cho người ăn xin một con cá, B sửa lại cần câu, còn
C giảng giải tỉ mỉ về phương pháp câu cá, từ mắc mồi câu đến phương pháp câu
từng loại cá. Thế rồi cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, tin chắc từ
nay người ăn xin sẽ không sợ đói nữa. Khi ba người về gặp D, cả ba hào hứng kể
lại câu chuyện về người ăn xin. D ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nghi hoặc: “Các
cậu đã làm đúng, thế nhưng tớ nghĩ chưa đủ. Tớ chỉ sợ thiếu một điều có lẽ còn
quan trọng hơn. Đó là các cậu chưa chỉ cho anh ta thái độ sống tích cực, phù
hợp. E rằng anh ta chỉ lo bản thân trước mắt, không lo đến lâu dài, “tích dốc
phòng cơ” khi mùa hạn tới không có cá để câu, thậm chí có khi anh ta còn có
thái độ tiêu cực, không chịu đi câu, lại trở về với nghề ăn xin”.
Cả A, B và C vẫn còn tỏ ra nghi hoặc đối với lời nói của D, nhưng
để kiểm tra, ngày hôm sau, họ đã rủ D cùng đi câu. Không ngờ rằng, trên đường
về nhà, cả bốn anh em gặp người ăn xin ngày nọ trở về với nghề cũ của mình. A,
B và C lại bảo D chỉ cho người ăn xin về thái độ sống. D ngần ngại: “Thái độ
sống phải đào luyện thường xuyên nhờ sự định hướng, tác động của gia đình, nhà
trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà có được”.
Câu chuyện cốt yếu đem lại khẳng định về tầm quan
trọng của thái độ sống. Hóa ra công cụ, phương pháp đều rất quan trọng nhưng
thái độ sống mới là điều quan
trọng hơn cả. Thái độ sống là khởi điểm cho châm ngôn của người xưa, là cái
nhân cho kết quả số phận mỗi người. “Thái độ thúc đẩy suy nghĩ, suy nghĩ thúc
đẩy hành động, hành động tạo nên thói quen, thói quen tạo nên tính cách, tính
cách tạo nên số phận”.
Một thái độ tích cực sẽ tạo ra sức mạnh, giúp
hình thành sự tự tin trong bạn. Chính sự tự tin đó sẽ thúc đẩy bạn hành động và
cách bạn hành động như thế nào sẽ là câu trả lời rằng những điều bạn mơ ước có
thể trở thành hiện thực hay không.
Thu Hà
(Ban Truyền Thông)
Sưu
tầm báo: Văn Hóa Phật Giáo số 105 15-5-2010
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Post a Comment